Tạp chí Golf và Cuộc Sống | Golf&Life Magazine

Bài học không thể nào quên

FatherHelpingSon1-www.promontoryclub.com

“The workshop of character is everyday life. The uneventful and commonplace hour is where the battle is lost or won.” – Mattie D. Babcock “Nhân cách . 00.0 được thể hiện trong cuộc sống thường ngày, từ những điều bình thường nhất, ở những nơi bình thường nhất.”
Golf_Course_fatherSon_1-hwww.chrismalacarne.com

 

Tôi có rất nhiều kỷ niệm với bố. Ông là một bác sĩ, một người vô cùng nghiêm khắc nhưng cũng rất thấu hiểu tâm lý của người khác. Đặc biệt, ông thường không nhân nhượng đối với những lỗi lầm mà chúng tôi gây ra, ở nhà, trên lớp học hay ở những nơi công cộng. Có một bài học với bố mà tôi ghi nhớ suốt đời không quên.

 

Chuyện xảy ra vào khoảng thời gian không bao lâu trước khi chúng tôi chuyển nhà đến St. Simons. Nhờ nó, tôi biết được golf có ý nghĩa như thế nào đối với bố tôi và golf cần phải được chơi như thế nào. Chính sự việc này đã mở ra một chương mới trong mối quan hệ của tôi và bố về sau này.

 

Lúc đó tôi 12 tuổi, chuẩn bị bước sang tuổi 13. Cả gia đình chúng tôi quây quần ăn tối bên nhau như thường lệ trong căn bếp ấm cúng của mẹ. Bố tôi có thói quen hỏi về những việc mà tôi và cô em gái đã làm trong ngày, thường là ngay trước khi dùng món tráng miệng. Hôm nay, sau khi đi học về, tôi đã ghé qua CLB Atlanta Country Club gần nhà để chơi một vòng golf trước bữa tối. Bố tôi hỏi:

 

“Buổi chơi golf của con hôm nay thế nào?”

 

Tôi trả lời:

 

“Vâng, con đã đạt 36 gậy.”

 

Bố nhìn tôi chằm chằm và nói:

 

“36? Con đạt điểm par ư? Thật là một điểm số không tồi. Bố không nghĩ là con đã từng đạt thành tích này khi chơi 9 lỗ golf trong quá khứ!”

 

Quả thực, số điểm 36 không phải tôi đạt được sau 9 lỗ golf, mà chỉ là 8 lỗ thôi. Do nhà của tôi ở gần lỗ thứ 8 của Atlanta Country Club nên tôi không chơi hết 9 lỗ bởi vì tôi lười phải đi bộ vòng lại từ lỗ thứ 9 để về nhà ăn tối. Vì thế, chơi xong 8 lỗ là tôi dừng lại để về nhà.

 

“Có phải không, Davis?” – Bố tôi cao giọng hỏi lại.

 

Tôi câm như hến, tảng lờ câu hỏi của bố.

 

Bố tôi cũng không vặn hỏi lại tôi, kiểu như “Con có nói dối bố hay không vậy?” Bữa ăn tiếp tục một cách bình thường với những câu chuyện vui vẻ của em gái tôi ở lớp học đàn. Tôi tưởng như thế là mọi chuyện đã trôi qua, nhưng không, buổi chiều hôm sau, bố tôi đã đi cùng tôi tới CLB golf. Ông chơi cùng tôi một vòng golf, quan sát từng cú đánh của tôi bằng con mắt thận trọng. Những lúc tôi đánh hỏng, ông cũng chỉ nhìn mà không nhận xét gì. Kết thúc 9 lỗ golf trên sân Atlanta Country, tất nhiên là số gậy của tôi nhiều hơn mức 36 vài con số. Sau khi thu dọn gậy và tee, ông dẫn tôi lại chỗ cửa hàng thể thao để gặp các nhân viên làm việc ở đó. Trước mặt tôi, ông hỏi họ về việc chơi golf của tôi ngày hôm qua, rằng tôi đã đạt điểm par cho 9 lỗ golf lần đầu tiên trong đời như thế nào. Lúc đó, tôi ước gì mình có thể bốc hơi khỏi mặt đất. Sau đó, tôi tự nhủ với lòng sẽ không bao giờ dám nói dối bố tôi về điểm số thêm một lần nào nữa trong đời. Và tôi sẽ không bao giờ dám nói dối bố tôi về bất kỳ điều gì khác nữa.

 

047-mshomesandproperty.com

 

Ở tuổi 12, tôi đã không nhận ra một điều: Thực ra, bố tôi đã thừa biết là tôi không thể nào đạt điểm số 36 cho 9 lỗ golf. Nếu như tôi làm được điều đó, chắc chắn là tôi sẽ chạy ngay về nhà và khoe với ông rồi. Tôi nghĩ các ông bố khác sẽ hỏi ngay tại bữa ăn: “Con đang nói dối bố đúng không?” Và hỏi thế cũng chẳng có gì sai. Nhưng bố tôi thì khác. Ông dùng cách trực tiếp nhất và nhanh chóng nhất để tôi nhìn nhận sai lầm của mình một cách sâu sắc, đủ để ghi nhớ đến suốt đời.

 

Vi An (Phỏng dịch theo Davis Love III)

 

 

LỜI BÌNH
ĐÁNH GIÁ

CẢM NHẬN BẠN ĐỌC

GỬI CẢM NHẬN

Xin vui lòng gửi cảm nhận của bạn ở đây!

Share

Bài học không thể nào quên