Trong thế giới xa xỉ đương đại, “nguồn cội” là một khái niệm được nhắc đến ngày càng nhiều, nhưng không phải lúc nào cũng mang ý nghĩa sâu sắc. Với không ít thương hiệu, quê hương chỉ là phông nền cho câu chuyện kể, một yếu tố cảm xúc được sử dụng vừa đủ để tăng chiều sâu hình ảnh. Thế nhưng Brunello Cucinelli, nguồn cội không phải là bối cảnh mà là chính điểm tựa.
Solomeo, một ngôi làng thời Trung cổ nằm trên những ngọn đồi Umbria, không chỉ là nơi đặt trụ sở của nhà mốt mang tên của nhà thiết kế Brunello Cucinelli. Đó là nơi người vợ yêu quý của ông ra đời, là nơi họ gặp nhau lần đầu, là mái nhà của nhiều thế hệ trong gia đình Cucinelli. Nhưng hơn tất cả, như chính ông từng nói, đó là “nơi thuộc về tâm hồn” và là một nơi ông muốn gắn bó đến tận cuối đời.

Từ những năm 1980, Brunello Cucinelli đã bắt đầu hành trình phục hồi Solomeo – không phải như một dự án bất động sản, mà như một cam kết lâu dài với con người và vùng đất đã nuôi dưỡng mình. Những ngôi nhà đá cũ được sửa chữa, nhà thờ được trùng tu, thư viện và nhà hát được xây dựng. Song song với việc mở rộng hoạt động sản xuất, ông gieo trồng vườn nho, vườn ô liu và thành lập các trường dạy nghề thủ công. Ở Solomeo, kiến trúc, lao động và đời sống tinh thần không tồn tại tách biệt mà được kết nối trong một nhịp sống chậm, có trật tự và đầy nhân bản.

Triết lý ấy phản chiếu rõ nét trong thời trang của Cucinelli. Knitwear (trang phục len) – nền tảng của thương hiệu – không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên, mà là sự tiếp nối của một truyền thống địa phương lâu đời. Với ông, trang phục không chỉ lấy cảm hứng từ văn hóa quê hương mà còn là phương tiện để gìn giữ và nuôi dưỡng văn hóa đó. Mỗi chiếc áo len không chỉ mang giá trị thẩm mỹ mà còn chứa đựng công ăn việc làm, tri thức thủ công và lòng tự trọng của những con người đứng sau nó.

Điều khiến Cucinelli trở nên khác biệt không nằm ở việc ông tôn vinh “Made in Italy” mà ở cách ông hiện thực hóa khái niệm ấy. Trong một thế giới nơi các thương hiệu xa xỉ dễ dàng bị cuốn vào làn sóng toàn cầu hóa và tối ưu hóa lợi nhuận, Cucinelli vẫn kiên định giữ doanh nghiệp của mình trong tay người Ý, sản xuất tại Ý, đóng thuế tại Ý. Đó không phải là một tuyên bố mang tính dân tộc chủ nghĩa mà là một lựa chọn đạo đức – một niềm tin rằng doanh nghiệp, nếu muốn tồn tại bền vững, phải có trách nhiệm với nơi đã sinh ra nó.

Sự kiên định ấy đã khiến Cucinelli trở thành hình mẫu cho một cách tiếp cận khác với xa xỉ thông thường. Đó là một mô hình kinh doanh mà thẩm mỹ, đạo đức và lợi nhuận không loại trừ lẫn nhau, mà cùng song hành. Không ngạc nhiên khi triết lý này được giới học thuật nhìn nhận như một đóng góp nghiêm túc cho khái niệm “Made in Italy” đương đại: không chỉ là một nhãn mác, mà như một hệ giá trị sống động.

Có lẽ, trong một thế giới xa xỉ ngày càng trừu tượng và số hóa, câu chuyện của Cucinelli nhắc ta nhớ rằng sự sang trọng bền vững nhất vẫn luôn bắt đầu từ những điều rất cụ thể: một vùng đất, một cộng đồng, và một cam kết không dễ lay chuyển. Và khi thương hiệu biết quay về nguồn cội bằng hành động, chứ không chỉ bằng lời kể, đó cũng là lúc nó đủ vững để đi xa hơn.

