“Cú swing của tôi thiếu tính thẩm mỹ so với một số cú đánh của những golfer khác. Nhưng tôi không quan tâm nó trông như thế nào bởi vì tôi có thể lặp lại cú đánh này.”
Khi tôi 5 tuổi, gia đình tôi chuyển đến một ngôi nhà nằm bên phải lỗ số 15 tại Wildwood Green Golf Club, một sân golf bán tư nhân ở Raleigh, Bắc Carolina. Ba năm sau, bố mẹ tôi đi ra ngoài vào một buổi chiều và để tôi ở nhà với người trông trẻ. Tôi đã thuyết phục bà ấy đi bộ xuống cửa hàng dụng cụ golf, lấy một chiếc xe đẩy và chở tôi đi chơi vài lỗ. Bố mẹ tôi kể rất nhiều câu chuyện về việc họ tìm tôi trong sân và nhận ra tôi đã đi lạc vào sân golf.
Bố tôi từng chơi golf ở đại học sau đó chuyển sang chơi chuyên nghiệp một thời gian ngắn. Ông là huấn luyện viên của tôi trong 10 năm đầu đời và dạy tôi phần lớn những gì tôi biết: những nguyên tắc cơ bản, thiết lập thói quen. Ông ấy dạy tôi phải chăm chỉ vì chỉ muốn giỏi thôi thì không làm nên sự đặc biệt của ai cả.
Cú swing của tôi thiếu tính thẩm mỹ so với một số cú đánh của những golfer khác. Động tác của tôi phát triển một cách tự nhiên mà không cần nhiều video hướng dẫn. Tôi thường bị trêu chọc vì điều đó. Cú đánh của tôi phẳng, ngắn, tay tôi di chuyển quanh người, cổ tay gập ở điểm cao nhất của cú đánh, trong khi mặt gậy đóng lại. Nhưng tôi không quan tâm nó trông như thế nào bởi vì tôi có thể lặp lại cú đánh này.

Chủ sở hữu của Wildwood ưu tiên thế hệ golf trẻ. Ở Raleigh không có sân golf công cộng nào, vì vậy Wildwood tự hào là một sân golf dễ tiếp cận cho tất cả mọi người. Ở đây chỉ có golf, điều đó giúp duy trì giá cả hợp lý. Mặc dù họ chơi 55.000 vòng mỗi năm, họ vẫn dành suất chơi cho các golfer trẻ và ghép họ với những người chơi giỏi. Nhiều người chơi xuất sắc đã trưởng thành từ đây như Grayson Murray, Doc Redman, Carter Jenkins và còn nhiều nữa. Có rất nhiều chỗ bóng nằm gồ ghề, những khu vực sần sùi và những cú đánh đầy thách thức. Suốt cả ngày, chúng buộc bạn phải đưa ra nhiều quyết định.
Tôi từng chơi bóng rổ, từng là chủ tịch câu lạc bộ cầu lông của trường trung học, thậm chí tôi cũng tham gia câu lạc bộ cờ vua. Cờ vua ít chú trọng vào kỹ thuật mà thiên về lập kế hoạch. Tôi thấy nó rất thư thái và vẫn duy trì đến ngày nay. Nó cho phép tôi vận dụng trí não và cạnh tranh mà không có nguy cơ chấn thương. Tôi cũng chơi violin trong 14 năm. Tôi hiện nay không còn chơi nữa, dù trước đây tôi từng tham gia dàn nhạc và tứ tấu. Vĩ cầm luôn mang lại cho tôi sự bình tĩnh. Nhịp điệu và tính kiên trì theo đuổi sự hoàn hảo, việc quan sát những thay đổi nhỏ có thể tạo ra sự khác biệt lớn, đây thực sự phù hợp với môn golf. Sự hiểu biết của tôi về nhịp điệu âm nhạc đã được áp dụng vào cú gạt bóng sau này.
Tôi đến Đại học Bắc Carolina với đầy sự tự tin của tuổi trẻ. Tôi gia nhập một đội có rất nhiều tài năng, bao gồm cả Ben Griffin. Tôi đã thắng một vài giải đấu AJGA và nghĩ rằng mình đã sẵn sàng bước vào sự nghiệp golf đại học. Năm đầu tiên, tôi có 6 lần lọt vào top 20 nhưng không đủ điều kiện tham gia tất cả các trận đấu. Đó là một cú sốc lớn.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ, nó sẽ tiếp tục như thế. Nếu không, nó sẽ còn tệ hơn. Trong vòng loại đầu tiên, chúng tôi chơi ở Hope Valley C.C. ở Durham, lúc đó tôi đã đánh 49 gậy ở 9 lỗ đầu tiên do đánh bóng ra ngoài biên đến cả trăm lần. Không có sự ổn định trong những gì tôi đang thể hiện lúc đó. Mọi thứ cứ xảy ra theo cảm giác mà không có bất kỳ tính toán nào.
Các huấn luyện viên đã giúp tôi thay đổi thái độ: luôn giữ thái độ tích cực, bước đi tự tin, làm mọi việc với sự quyết tâm. Họ cho phép tôi bực bội, chửi thầm hoặc đập nhẹ vào túi gậy, nhưng điều đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Họ muốn tôi đối đầu với thách thức, chứ không phải với sự tức giận. Đó là một ranh giới mong manh. Và thế là mùa giải tiếp theo, tôi dẫn đầu đội về số birdie.
Tôi học kinh tế và địa lý. Tôi muốn trở thành vận động viên chuyên nghiệp nhưng biết mình sẽ chỉ học bốn năm vì bố mẹ thực sự muốn tôi lấy bằng. Nếu muốn thành công trong golf, học cách không tiêu hết tiền có lẽ là điều tốt.
Tôi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp sau khi tốt nghiệp năm 2022 và thắng vòng loại U.S. Open. Điều đó giúp tôi nhận được tiền thưởng ký hợp đồng từ Titleist. Tôi có một số kết quả tốt ở Canada năm đó và tham gia một số vòng loại Korn Ferry Monday. Tôi không có nhiều nhà tài trợ. Ở Panama, khi chỉ còn 10.000 USD, tôi biết điều gì đó tốt đẹp phải xảy ra và sớm thôi. Vài tuần sau, tôi vượt qua vòng loại Cognizant Classic vào thứ Hai và lọt vào top 5. Từ đó, sự nghiệp của tôi thăng tiến. Năm 2025, tôi là tân binh của PGA Tour và giành chiến thắng tại Barracuda Championship.
Tôi muốn thắng nhiều giải đấu hơn, giành một danh hiệu lớn và tham gia Ryder Cup. Tôi cũng muốn tận dụng bất kỳ thành công nào mình có được để làm điều tốt. Ở Scotland, họ có những sân golf ngắn mở cửa cho tất cả mọi người. Tôi muốn mở một sân golf như vậy dành cho trẻ em. Một sân golf miễn phí và là một nơi an toàn để chúng có thể phát huy hết khả năng của mình, giống như tôi đã từng.

