Từ những con phố bụi bặm của New York thập niên 80 đến phòng phục trang quyền lực bậc nhất Hollywood, Molly Rogers không chỉ kế thừa một tủ đồ hiệu. Bà kế thừa cả một bản sắc văn hóa. Trước thềm sự trở lại của “quái kiệt” Miranda Priestly trên màn ảnh rộng, Rogers đã chia sẻ về cách bà bảo tồn linh hồn của thời trang trên màn ảnh giữa kỷ nguyên của những thuật toán.
New York – “Thánh Địa” của những giấc mơ phù hoa
Nếu Paris là hơi thở của sự lãng mạn, Milan là bảo chứng của kỹ nghệ thủ công, thì New York là nơi cho những cuộc “thử lửa” khốc liệt. Đối với những người phụ nữ trưởng thành vào thời khắc chuyển giao thiên niên kỷ, Sex and the City và The Devil Wears Prada không đơn thuần là tác phẩm giải trí; chúng là những cuốn “kinh thánh” về phong cách. Đó là nơi mọi nỗi đau được xoa dịu bằng gót giày Manolo Blahnik và tham vọng được hiện thực hóa qua những lớp vải tweed của Chanel.
Đứng sau những biểu tượng đó là Molly Rogers – cộng sự tâm phúc suốt 40 năm của huyền thoại Patricia Field. Giờ đây, khi một mình cầm lái con tàu phục trang cho phần tiếp theo của The Devil Wears Prada, Rogers không chỉ đối mặt với cái bóng của quá khứ mà còn với một thế giới thời trang đã thay đổi đến chóng mặt.

Từ Downtown bụi bặm đến ánh đèn runway
Rogers đến New York với một diện mạo không thể “lệch chuẩn” hơn: chiếc váy bằng giấy và mái tóc tết kiểu Boy George. Chính tinh thần phản kháng và sự tự do của khu Downtown những năm 90 đã nhào nặn nên tư duy thời trang của bà.
“Chúng tôi không ngồi trong văn phòng để tìm cảm hứng. Chúng tôi sống trong chính nguồn cảm hứng” – Rogers hồi tưởng.
Đó là kỷ nguyên mà thời trang được tìm thấy dưới đáy của những thùng đồ cũ giá 5 USD (như chiếc váy tutu huyền thoại của Carrie Bradshaw) hay trong những hộp đêm nồng nặc mùi sáng tạo. Với Rogers, phục trang không phải là việc đắp đồ hiệu lên người diễn viên, mà là kể một câu chuyện về bản sắc.

Cuộc chiến chống lại “ách thống trị” của thuật toán
Trong bối cảnh phần 2 của The Devil Wears Prada đang bị bủa vây bởi những ống kính paparazzi và sự phán xét tức thời của mạng xã hội, Rogers vẫn giữ một thái độ bình thản đến lạ kỳ. Khi những khung hình hậu trường bị rò rỉ và vấp phải những ý kiến trái chiều, bà chỉ mỉm cười: “Tôi sẽ không bao giờ để một thuật toán máy tính bảo tôi phải làm gì”.

Trong kỷ nguyên mà mọi bộ trang phục trên phim đều có thể được tìm thấy bằng một cú “click” mua hàng trên Amazon, Rogers chọn đi con đường ngược lại. Bà bảo vệ tính nguyên bản bằng cách thủ công: chạm vào vải vóc, gặp gỡ những nghệ nhân trẻ và khước từ những hợp đồng tài trợ lộ liễu. Với bà, thời trang trên màn ảnh phải là một giấc mơ để khán giả trốn thoát khỏi thực tại nhàm chán chứ không phải một giỏ hàng trực tuyến để dễ dàng click mua.
Sự trở lại của những biểu tượng
Sự trở lại của Miranda Priestly không chỉ là một cuộc tái ngộ điện ảnh; đó là sự trỗi dậy của một vương triều thời trang đang khao khát được tái định nghĩa lại chính mình. Đứng trước những DNA nhân vật đã được Patricia Field thiết lập quá hoàn hảo, Molly Rogers hiểu rằng sứ mệnh của mình không phải là một cuộc cách mạng diện mạo cực đoan, mà là để những biểu tượng ấy được “trưởng thành” trong một thế giới mới. Sau hai thập kỷ, Andrea Sachs cũng không còn là cô nàng ngây thơ từng loay hoay trong đôi bốt Chanel ngày nào, nhưng sự tự tin cô có được từ “lò luyện” Runway năm ấy vẫn vẹn nguyên như một bản năng. Và sứ mệnh của Molly Rogers trong chương mới này chính là cập nhật ngôn ngữ thời trang của những biểu tượng cũ sao cho tương thích với thời đại. Thông qua đó, bà muốn chứng minh rằng: Những bộ trang phục có thể thay đổi theo mùa, nhưng khí chất được tạo ra từ tham vọng và sự kiêu hãnh thì luôn bất biến trước thời gian.

