Studio Blight Rayner Architecture từ Úc đã hợp tác với công ty quốc tế Snøhetta thiết mặt tiền bằng kính uốn lượn bao quanh tầng một nhô ra của Nhà hát Glasshouse ở Queensland. Được xây dựng như một phần mở rộng của Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn Queensland (QPAC) theo phong cách kiến trúc Brutalist ở Brisbane, địa điểm có sức chứa 1.500 chỗ ngồi này sở hữu một khán phòng linh hoạt được thiết kế để phục vụ mọi thứ, từ các buổi biểu diễn múa đến các dàn nhạc giao hưởng.
Điểm nổi bật của nó là tầng một xuyên suốt nhô ra ngoài, được Blight Rayner Architecture và Snøhetta bao bọc bằng những tấm kính gợn sóng cho phép tầm nhìn hướng ra tận tiền sảnh phía sau. Phần nhô ra trải dài 6 mét trên hai mặt tiền đường phố, tối đa hóa không gian sử dụng cho khu vực đất nội thành này.

Theo studio, thiết kế mặt tiền của nhà hát là một sự gợi nhắc đến một bài thơ văn xuôi của nghệ sĩ Murri và người phụ nữ Gangulu Lilla Watson, đề cập đến dòng nước gợn sóng của sông Brisbane và những chú cá bơi lội dưới mặt nước. Thiết kế của công trình cũng nhằm mục đích giảm thiểu sự đồ sộ về mặt thị giác của nhà hát trong khi tối đa hóa ánh sáng và nét đặc trưng trong sảnh chờ.

Được sản xuất bởi công ty Seele của Áo – cùng công ty đứng sau cửa hàng bán lẻ Apple nổi tiếng trên Đại lộ số 5 ở New York – công trình bao gồm hai tầng kính độc đáo cao 7 mét. Một số tấm kính này có lớp gốm đen khảm vào để giúp giảm thiểu độ chói của ánh nắng mặt trời và sự hấp thụ nhiệt.

“Chúng tôi nghĩ rằng sẽ tạo ra mặt tiền trong suốt như một không gian dành cho nhà hát công cộng, nơi mọi người trong sảnh chờ có thể được nhìn thấy rõ và mờ ảo từ đường phố. Chúng tôi muốn lồng ghép những câu chuyện ban đầu của người bản địa liên quan đến bối cảnh vào thiết kế,” Giám đốc kiến trúc Michael Rayner từ Blight Rayner Architecture cho biết.
Blight Rayner Architecture và Snøhetta đã giành chiến thắng trong cuộc thi quốc tế cho dự án này vào năm 2019. Theo nhóm thiết kế, điều này đã biến QPAC trở thành “trung tâm nghệ thuật biểu diễn lớn nhất tính theo diện tích một mái liền mạch” ở Úc.
Bên trong, khán phòng bao gồm hai khu ghế ngồi phía dưới với 1.000 chỗ ngồi, cùng với một tầng ban công với thêm 500 chỗ ngồi. Khoảng cách từ sân khấu đến chỗ ngồi xa nhất trong nhà hát là 28 mét, đảm bảo “không gian vô cùng thân mật cho cả khán giả và người biểu diễn”.
Khán phòng của Nhà hát Glasshouse có nội thất tối màu, được hoàn thiện bằng tường gỗ sồi xám và thảm màu xanh đậm, tạo nên sự tương phản có chủ ý với sảnh chờ sáng sủa và thoáng đãng. Không gian có tính linh hoạt cao, đảm bảo có thể dễ dàng đáp ứng nhiều loại hình biểu diễn khác nhau. Một đặc điểm nổi bật là hố dàn nhạc với ba phần sàn có thể nâng hoặc hạ độc lập.
“Nhà hát được thiết kế để hoạt động như một nhạc cụ được điều chỉnh tinh tế – có thể điều chỉnh để hỗ trợ các buổi biểu diễn opera, ba lê, khiêu vũ, giao hưởng, kịch và nhạc kịch đẳng cấp thế giới. Lấy cảm hứng từ những đặc tính của nhạc cụ dây, chúng tôi đã kết hợp độ chính xác kỹ thuật với sự gần gũi về mặt không gian, được làm giàu bởi các dải gỗ xếp lớp mang đậm chất Queensland,” Giám đốc điều hành Snøhetta Australasia, Gumji Kang, chia sẻ.
Phía trên là 100 thanh nâng hạ hoàn toàn tự động trong tháp nâng hạ – cấu trúc rỗng nằm ngay phía trên sân khấu, từ đó điều khiển phông nền, thanh ray đèn, thanh đỡ và rèm cửa.
Một đặc điểm khác của tòa nhà là 7 giếng trời, như một sự tôn vinh di sản văn hóa của các bộ lạc bản địa Queensland. Cụ thể, những giếng trời này tượng trưng cho 7 lưu vực sông của Queensland – những khu vực đất phân chia dòng nước chảy đến các con sông khác nhau – dựa trên nghiên cứu về di sản liên quan đến nước của bà Colleen Wall, một người cao tuổi thuộc bộ lạc Dauwa Kau’bvai.

