Từ cô gái từng cưỡi rồng ở Westeros đến người từng qua mặt Julianne Moore trong Sirens, Milly Alcock giờ đây đã hóa thân thành một nhân vật truyện tranh được yêu mến. “Tôi biết chắc sẽ có người lên tiếng. Nhưng tôi không thể kiểm soát họ. Tôi chỉ có thể là chính mình,” cô nói.
Tâm trí Milly Alcock dường như đang hoạt động hết công suất. Trong căn nhà ở London, cô kể: “Tôi liên tục gặp những giấc mơ kỳ quái – có một giấc, tôi thấy mình đứng dưới chân một cơn sóng thần.” Có lẽ đó cũng là cách cô hình dung về sức ép đang ập đến khi đảm nhận vai một siêu anh hùng kinh điển. “Tất nhiên là tôi sợ. Và tất nhiên tôi muốn mọi người yêu mến mình, yêu cả bộ phim. Nhưng sau cùng, đó không phải điều tôi có thể kiểm soát.”

Cô từng biết cảm giác được công chúng hết mực yêu mến. Năm 2021, Alcock rời Australia sang Anh để đóng vai trong House of the Dragon, phần tiền truyện của Game of Thrones. Sau đó, cô tham gia Sirens, series phim ngắn châm biếm của Netflix. Giờ đây, dù vẫn có những lo lắng, Alcock đang đối mặt với bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp với vai chính trong Supergirl của Warner Bros., ra rạp vào tháng 6 này.

Alcock lớn lên tại Petersham, một khu dân cư trung lưu ở phía tây Sydney, cùng mẹ – một bà mẹ đơn thân làm nghề giữ trẻ. Cô thần tượng những ngôi sao Australia thành công như Cate Blanchett, Rose Byrne, Sarah Snook và Heath Ledger. Nhưng không có người thân hay mối quan hệ nào trong ngành giải trí, cô phải tự tìm đường bước chân vào nghề. Năm 13 tuổi, Alcock bắt đầu chủ động gọi điện cho các công ty quản lý nghệ sĩ. Cô nói: “Gia đình tôi từng gặp khó khăn về tài chính, nên điều đó thực sự khiến tôi phải mạnh dạn hơn. Mẹ chính là người đã truyền cho tôi sự tự tin gần như mù quáng: ‘Nếu mấy kẻ ngốc đó làm được, tại sao con lại không?’ Đó là lời mẹ tôi, không phải tôi nói đâu.” Alcock bật cười. “Điều đó thực sự tiếp thêm lửa cho tôi.”

Vào năm cuối trung học, Alcock giành được một vai trong series Australia Upright. Việc bỏ học để đóng phim truyền hình có khiến mẹ cô lo lắng? “Mẹ bảo tôi cứ làm đi,” Alcock nói. Mẹ cô mắc chứng khó đọc; bản thân Alcock cũng từng gặp khó khăn trong việc học tập. Cô chia sẻ: “Tôi học rất tệ và điều đó khiến tôi bị gắn mác là một đứa nghịch ngợm. Chúng ta có một định kiến kỳ lạ rằng nếu một đứa trẻ học giỏi thì đương nhiên nó cũng là một đứa trẻ ngoan. Diễn xuất là thứ duy nhất khiến tôi cảm thấy mình được công nhận, và cảm giác được lựa chọn thật sự khiến tôi say mê.”

Sau màn xuất hiện ngắn trong Superman năm ngoái, Alcock giờ đây đảm nhận vai chính Kara Zor-El/Supergirl. Cô nói: “Nhân vật tôi thủ vai được trao một trách nhiệm khổng lồ nhưng không biết phải đối diện với nó như thế nào. Vì vậy, cô ấy gần như tự bóp nghẹt mình rồi bước vào hành trình khám phá bản thân.” Chỉ đến khi quá trình quay phim kết thúc và những cơn ác mộng về sóng thần cũng dịu đi, Alcock mới nhận ra: “Ôi, sao đúng y như con người tôi vậy. Tôi chính là cái mớ hỗn độn ấy.” Hay đúng hơn, cô đã từng như vậy: “Giờ tôi không còn là một mớ hỗn độn nữa.”
Trong nguyên tác truyện tranh, Kara sống sót sau thảm họa hủy diệt quê hương trước khi đến Trái Đất. “Cô ấy không cố cứu cả thế giới, cô ấy chỉ đang cố cứu thế giới của riêng mình. Bộ phim là một lời nhắc tuyệt vời rằng thế giới có thể đang sụp đổ xung quanh bạn, nhưng bạn vẫn có thể là người hùng trong câu chuyện của chính mình,” Alcock nói.
Từ lâu, Alcock luôn cố gắng tránh so sánh bản thân với người khác và chỉ tập trung vào con đường riêng. Trong những khoảng nghỉ giữa các cảnh quay Sirens, cô không dò hỏi bạn diễn Julianne Moore để xin lời khuyên. Cô chia sẻ thêm: “Bạn phải tôn trọng việc họ không có nghĩa vụ phải trả lời những gì mình hỏi.” Cô cũng không tìm đến những nữ diễn viên từng đóng Supergirl, trong đó có Melissa Benoist và Sasha Calle, để xin lời khuyên. “Họ cũng chỉ là những người đang sống cuộc đời của mình. Đâu phải chúng tôi có chung huyết thống gì,” Alcock nói với giọng thản nhiên.
Sau House of the Dragon, Alcock từng thề sẽ không tham gia thêm bất kỳ dự án thuộc các thương hiệu lớn nào nữa. Nhưng sau khi Sirens kết thúc, cô không có việc làm suốt một năm và nỗi bất an về nghề nghiệp bắt đầu xuất hiện. Cô nói: “Tôi sợ chết khiếp rằng cuộc đời mình đã kết thúc ở tuổi 22. Và tất nhiên, nó đâu có kết thúc.” Khi cơ hội vào vai Girl of Steel đến với cô, Alcock nói: “Tôi gần như phải tự ép mình nhận vai.”
Trước những ý kiến chỉ trích phim siêu anh hùng của các đạo diễn như Scorsese, Alcock nói: “Mỗi khi một trào lưu mới xuất hiện, chắc chắn sẽ có những lời chỉ trích. Không phải bộ phim nào cũng dành cho tất cả mọi người. Cái hay của nghệ thuật là bạn có quyền lựa chọn theo gu của mình.”
Từng đối mặt với fandom Game of Thrones nổi tiếng vì những phản ứng dữ dội, liệu Alcock có nhờ đó mà chuẩn bị tốt hơn cho những lời bàn tán sắp tới? Cô nói: “Điều đó chắc chắn khiến tôi nhận ra rằng, chỉ cần là một phụ nữ và xuất hiện trong thế giới ấy thôi cũng đủ để người ta bình phẩm. Chúng ta đã quá quen với việc cho rằng mình có quyền phán xét và bình phẩm về cơ thể phụ nữ. Trong khi, tôi không thể ngăn họ. Tôi chỉ có thể là chính mình.”
Những nhà làm phim như Martin Scorsese và Ridley Scott cũng từng bày tỏ sự hoài nghi về dòng phim siêu anh hùng. Alcock không bận tâm: “Tôi hiểu. Họ đã làm những bộ phim xuất sắc suốt bao nhiêu năm qua,” cô nói. “Không phải bộ phim nào cũng dành cho tất cả mọi người. Cái hay của nghệ thuật là bạn có quyền lựa chọn.”
Trong những dự án tiếp theo, Alcock sẽ góp mặt trong Thumb – một bộ phim hài xoay quanh một ngón tay bị đứt, với sự tham gia của Sofía Vergara và Kate McKinnon – và Hot Mother, kể về một người mẹ (Toni Collette) cùng con gái (Alcock) bị mắc kẹt trong phòng xông hơi tại một khu nghỉ dưỡng chăm sóc sức khỏe hẻo lánh. Sau đó, Alcock nói: “Tôi muốn làm việc với thật nhiều phụ nữ trẻ thú vị. Rachel Sennott thực sự quá tuyệt. Cô ấy đang tiên phong định hình tiếng nói của Gen Z vào lúc này. Tôi rất muốn xem thế hệ này nhìn nhận thế nào về cách Internet và những mối quan hệ cận xã hội đang âm thầm chi phối đời sống hằng ngày của chúng ta.”

